CHUADIENQUANG.COM.VN - THÔN GUỘT - XÃ VIỆT HÙNG - HUYỆN QUẾ VÕ - TỈNH BẮC NINH
 
Giới thiệu
Thông báo
Tin Tức
Chương trình Thắp sáng niềm tin
Từ Thiện
Phật giáo và tuổi trẻ
Phật giáo và đời sống
Chương trình hiểu và thương
Chuyện cửa thiền
Sách hay
Thư viện hình ảnh
Văn học phật giáo
 
 Phật giáo và tuổi trẻ › Bài viết Cập nhật: 28/08/2015 
Gửi cho người thân In trang này
Tâm sự của người con cài hoa hồng mầu trắng
Có rất nhiều nỗi đau trong cuộc đời mỗi một con người. Những nỗi đau về thể xác, tâm hồn cùng với thời gian sẽ được lành hơn, nguôi ngoai hơn. Chỉ riêng có nỗi đau "bất hiếu", nỗi đau đớn khi chưa làm tròn bổn phận của một người Con đối với Cha Mẹ sẽ là nỗi đau đớn đến cùng cực và day dứt chúng ta cho đến tận mai sau. BBT xin được phép đăng lên trang web bài cảm tưởng về Cha Mẹ của Phật tử khi đối trước Chư tôn đức nhân ngày lễ Vu lan báo hiếu. Phần nào đó mong các bạn trẻ qua bài đọc này, xin hãy dành thời gian để nhìn lại chính mình và hãy biết trân quý hạnh phúc bạn đang có, đó chính là sự hiện hữu của Cha, của Mẹ.
 

Nam Mô Bổn Sư Thích Ca Mâu Ni Phật

Nam Mô Vu Lan Duyên Khởi Đại Hiếu Mục Kiền Liên Bồ Tát


Kính bạch chư tôn đức chứng minh.

Kính thưa quý vị Phật tử!

Tháng 7 về khơi gợi trong lòng mỗi người con chúng ta những tình cảm hướng về cha, về mẹ -Người đã sinh ra và nuôi dưỡng chúng ta nên người. Công ơn ấy dù có đi hết cuộc đời, làm mọi chuyện vì Người cũng không sao trả hết được những ân tình sâu nặng đó. Bất luận ở nơi đâu, phương Đông hay phương Tây, xưa hay nay đều lấy chữ Hiếu làm đầu và đặt lên trên mọi đức tính của con người. Người con mà bất hiếu với cha mẹ, thì không còn việc ác nào không dám làm. Ông cha ta từ xưa đã răn dạy con cháu rằng:

Công cha như núi thái sơn

Nghĩa mẹ như nước trong lòng chảy ra

Một lòng thờ mẹ kính cha

Cho tròn chữ hiếu mới là đạo con

Ngày hôm nay đối trước Tam Bảo cùng quý chư tôn đức chưng minh, đứng trước toàn thể quý vị Phật tử, cho con được phép bộc bạch những tâm tư của con về hai đấng sinh thành của con trên cuộc đời này.

Mẹ thương con bằng dòng sữa ngọt

Cha thương con bằng giọt mồ hôi mặn

Mẹ thương con bằng hi sinh chiều chuộng

Cha thương con bằng những trận đòn roi nên người

Xưa nay, mỗi khi nhắc đến công ơn sinh thành của cha và mẹ, thì chúng ta luôn ưu tiên nhắc tới người mẹ thân thương, hiền từ. Bởi có lẽ cha quá nghiêm khắc, quá cứng nhắc mà chúng ta không gần cha thường xuyên.Cũng không hay tâm sự gì nên việc quấn quýt bên cha chỉ là quá khứ khi con còn thơ bé.Và trường hợp của con cũng vậy. Sinh ra trong một gia đình gồm cha mẹ và một em trai.Ngày con còn nhỏ, con theo cha nhiều hơn theo mẹ. Bởi hồi đó cha vẫn còn cưng chiều con gái duy nhất của mình. Đi đâu cha cũng cho đi theo, ăn gì cha cũng để dành lại cho con. Kỷ niệm tuổi thơ con trôi đi thật vô cùng êm đềm, con chưa từng biết đến cảnh đói khát hay thiếu ăn thiếu mặc, mặc dù gia đình cũng không khá giả nhưng mọi sự chăm sóc cũng như ưu ái cha mẹ đều dành cho con. Đến khi em trai con ra đời, sự yêu thương cưng chiều đó dường như san sẻ một nửa. Thời gian dần trôi, con là chị cả trong gia đình nên sự dạy bảo của cha có phần nghiêm khắc hơn. Có những lần con đi chơi về muộn, cha mẹ la mắng con, con giận lắm! Từ những lần to tiếng ấy mà càng ngày con càng rời xa cha mẹ, con thấy cha mẹ không còn cưng chiều và thương yêu con như ngày xưa nữa. Với suy nghĩ nông cạn của một đứa trẻ mới lớn, con không muốn nói chuyện và chia sẻ nhiều với cha mẹ của mình. Vì con nghĩ rằng cha mẹ không hiểu con và không đồng cảm với con.

Năm con lên đại học, không thể nói hết niềm tự hào của cha dành cho con. Nhưng cha cũng không thể hiện trước mặt con, cha vẫn luôn dạy con thật khiêm tốn, và phải chăm chỉ học tập hơn nữa.Và cuộc sống của con vẫn cứ êm đềm diễn ra nếu không có ngày hôm ấy! Ngày mà con đã mất cha mãi mãi.

Hôm ấy là đầu tuần, con lên lại Hà Nội tập trung cho việc học tập của mình như mọi lần. Tới chiều con nhận được điện thoại từ người anh họ nói cha con đang nằm cấp cứu ở bệnh viện Bắc Ninh. Con nghe xong tin không khỏi bàng hoàng bởi mẹ cũng không gọi điện báo cho con mặc dù cha con nhập viện từ đêm hôm trước. Thu xếp công việc để về thăm cha, con được mẹ gọi điện ngăn lại vì cha con bệnh nặng cần phải chuyển gấp lên Hà Nội. Con ở nhà mà lòng như lửa đốt.Trên đường đi tới bệnh viện, trong đầu con ngổn ngang suy nghĩ.Không biết cha mình bị gì và ra sao? Con cũng chỉ thầm niệm danh hiệu Mẹ Quan âm Bồ Tát cứu giúp cho cha con thoát khỏi cơn nguy nan. Rồi hình ảnh cha con nằm trong phòng cấp cứu nặng của bệnh viện. Dáng người ốm yếu thở bình ô xi! Con thấy thật hổ thẹn và xót xa! Ôi cha con đấy ư? Mới chiều hôm qua con còn chào tạm biệt cha để lên đi học.cha vẫn vui vẻ mỉm cười để con an lòng bước đi. Vậy mà qua một ngày mà cha suy kiệt sức khỏe tới mức không nói nổi thành câu, thở gấp gáp! Nhìn cha mà con đau lòng không kìm được nước mắt. Cha nằm đó đau bụng, vì đã trải qua một khâu phẫu thuật ở bắc ninh không thành khiến cha mất rất nhiều máu, toàn thân cha tím tái, cả đêm hôm đó con cùng mẹ và họ hàng hai bên túc trực bên cha, đưa cha đi chữa trị. Trong tâm trí con lúc ấy thấy ăn năn rất nhiều. Rồi lúc ấy con nguyện rằng mình có thể đau thay cho cha, hoặc nếu có thể đánh đổi bất cứ điều gì để cha được bình an trở lại. Nhưng rồi mọi hi vọng dập tắt, khi đoàn bác sĩ bệnh viện nói không còn cơ hội chữa trị cho cha nữa. Nhìn những cơn đau quằn quại khiến cha không thể nói thành lời, những lần lên cơn co giật. Con thấy thật sợ sự nhân quả báo ứng, có phải cha con đang bị trả nghiệp bởi những nhân quá khứ đã gieo trồng?có phải vì con, vì cuộc sống no ấm của con mà cha đã bất chấp làm mọi điều, không màng đến kết quả? Đôi bàn tay khô ráp ấy, vì nuôi con nên người mà đã sát hại nhiều chúng sinh, để rồi đến giờ phút này đây đến giây phút cuối cùng, oan gia trái chủ nhiều đời nhiều kiếp đã đến đòi nợ cha con!

Con không dám trực tiếp nhìn những cơn đau đó, chỉ biết nép mình vào một góc tường niệm Ngài Bồ Tát Quan Âm, như vô hồn, như bất lực, như níu kéo thêm một sự nhiệm màu dành cho người cha đáng kính của mình. Nhưng càng về sáng, hơi thở của cha yếu dần, lúc ấy, nhận thức của một đứa con gái 22 tuổi đầu mới thấy rằng sự ra đi của cha mình là điều khó tránh khỏi. Nếu không nhanh con sẽ chẳng thể nào nói cho cha hiểu được tấm lòng của mình! Con chạy thật nhanh đến bên cha, ngắm nhìn cha thật kỹ, nói điều ấp ủ bấy lâu mà con không dám nói rằng con thương cha nhiều lắm! Cha nhìn con lần cuối, vẫn với đôi mắt hiền từ ấy, rồi từ từ nhắm mắt trút hơi thở cuối cùng.

Cả một đời cha nuôi con, chăm  sóc cho con từ những ngày con thơ bé. Mặc dù con nhận thức được điều ấy, nhưng để bộc lộ những câu nói yêu thương thì chưa bao giờ con có đủ dũng khí nói trước mặt cha. Để rồi giây phút cha sắp lìa xa cõi đời này con mới vội vàng bộc bạch. Con thấy mình thật vô tâm và bất hiếu. Sự yêu thương ấy đáng lẽ con nên thể hiện hàng ngày nhưng đến lúc con nhận ra thì mọi sự đã quá muộn màng.

Thế mới thấy được sự vô thường nhanh đến rồi đi. Con nào đâu ngờ được rằng cha sẽ ra đi sớm như vậy. Sự yêu thương ấy con cứ lầm tưởng rằng chỉ cần mai sau con kiếm được tiền rồi phụng dưỡng cha mẹ, ấy cũng là báo hiếu rất nhiều rồi. Và rồi con để dành những lời nói yêu thương ấy vào trong tận đáy lòng.

Một người cha tận tụy hết lòng vì con, vì cuộc sống mưu sinh mà cha đã không quản gian lao khó nhọc, cõng nắng cõng mưa trên khắp nẻo đường mong mang về sự no ấm cho đàn con. Mặc cho những trưa hè nóng bức hay những cơn mưa bất chợt làm ướt tấm thân gầy của cha.

Chỉ khi đứng trước di ảnh của cha, con mới nhận ra rằng tiền bạc hay công danh con có cố công tìm kiếm, hạnh phúc bấy lâu con kiếm tìm rồi cũng chỉ là bọt bèo hư huyễn. Lúc ấy con chỉ cần cha quay trở lại với con những cũng không thể được nữa. Hình ảnh của cha vẫn đau đáu hiện lên trên miền ký ức của con! Vẫn là ngôi nhà này, vẫn là căn phòng này, vẫn là chiếc mũ cối ấy, nhưng giờ cha con đang ở nơi nào? Con tự hỏi lòng mình rằng bữa cơm cuối cùng mà con ăn cùng cha là bao giờ? Tại sao con không thể nhớ nổi? Hay vì con vẫn đinh ninh rằng cha con vẫn còn đó, sự vô thường không thể cướp đi người cha vốn bình thường khỏe mạnh của con nhanh vậy được. Vậy nên con vẫn cứ mải mê với những thú vui bên ngoài, quên lãng đi hình ảnh người cha vẫn đợi con từng chiều về được ăn bữa cơm sum họp gia đình.

 Ngày đưa tang cha, con mới bật khóc bất lực kêu gào với người chị dìu con: Chị ơi em phải làm sao bây giờ? cha em mất thật rồi! Người nằm trong quan tài là cha em đó! Em phải làm sao hả chị?Những câu hỏi chỉ biết kêu trong tuyệt vọng. Con đã mất cha thật rồi!

Rồi những ngày sau đó, cuộc sống của 3 mẹ con con chìm vào trong khoảng lặng.Những khoảng lặng hối lỗi dành cho mỗi người trong gia đình. Nhưng đối với đứa con gái lớn như con, con thấy thật nặng nề và xót xa! Ngày xưa, giá mà con biết nhìn nhận lại một chút, con biết gạt bỏ cái tôi ích kỷ thì ngày hôm nay con đâu cảm thấy hối hận vì đã không thương yêu cha thật nhiều.

Đêm ngủ, con chỉ muốn nằm mơ để gặp lại cha một lần. Nhưng dù có muốn cũng không thể nào được nữa! Tất cả đã quá muộn màng. Những việc con muốn báo hiếu cho cha khi cha về già con đã không còn cơ hội thực hiện, nay chỉ biết nương nhờ vào công đức, làm việc thiện để hồi hướng phước lành về cho cha. Hằng nguyện cha được nương theo mà thác sinh về cảnh giới an lành.

Hôm nay, tại giảng đường đại lễ Vu Lan báo hiếu chùa Diên Quang con xin chia sẻ đôi điều tới tất cả mọi người. Nhất là những bạn trẻ có lối sống và suy nghĩ sai lầm như con. Con đã có một lối sống khép kín lại với cha mẹ, một lối sống chỉ lo nghĩ cho riêng mình. Thờ ơ hờ hững với sự yêu thương mà cha mẹ dành cho con. Để rồi khi nhận thực được thì đã quá muộn màng. Sự ra đi của cha mẹ là mãi mãi. Rồi ai trong tất cả chúng ta, cũng theo lẽ vô thường mà sinh diệt. Vậy thì có lẽ nào chúng ta lại không quan tâm và hiếu kính với cha mẹ.Đừng để một ngày cha mẹ mất đi mới giật mình khóc lóc kêu than. Hỏi tại sao ta lại không làm những điều ấy sớm hơn khi cha mẹ còn an vui mạnh khỏe bên ta!

Chưa bao giờ con viết tặng cha

Những dòng chữ cứ nhạt nhòa trước mắt

Giọt nước mắt hay mồ hôi cha mặn

Rỏ xuống đời rồi thấm vào đâu

Thấm vào đâu giữa cuộc sống cao sâu

Cha ngẩng đầu giữa muôn vàn khó nhọc

Thương cha nhiều và một mình con đã khóc

Con vẫn không quên lời dặn của cha

Hãy ngẩng đầu rồi con sẽ vượt qua

Bởi hạnh phúc đâu dễ dàng mà có

Cha về cõi âm cảnh hồn phảng phất

Con chốn dương gian dạ ngậm ngùi

Hiếu đạo chưa đền ơn dưỡng dục

Khuất còn thêm tủi phận làm con

Kính bạch quý ngài.

Kính thưa quý vị!

Đây là mùa vu lan đầu tiên, con mới cảm nhận được sự mất mát to lớn và sự thiếu vắng của người cha! Mọi mùa vu lan trước, con vẫn mỉm cười hạnh phúc vì trên ngực áo được cài hoa hồng màu đỏ, tượng trưng cho sự hiện diện của cha và mẹ. Nhưng nay, cha con đã mất rồi! Con chỉ lặng lẽ cài lên ngực áo mình màu hoa hồng phai dấu! Con cũng đã tự nguyện với lòng mình, phải sống thật an lạc, sống thật ý nghĩa, làm nhiều điều phước thiện hơn nữa, nguyện đem công đức hồi hướng về người cha đã mất của con được nương nhờ mà siêu sinh lạc cảnh. Và hơn hết, còn thể hiện sự yêu thương, kính trọng tha thiết với người mẹ của con còn tại thế! Đâu ai biết được vô thường tới khi nào! Hãy sống trọn vẹn và an lạc ngay giây phút hiện tại để không còn hối hận vì ta đã không kịp làm điều gì đó cho những người thân yêu quanh ta! Nhất là đối với đấng song thân đã sinh ra ta trên cuộc đời này!
BBT website kính đăng

CÁC BÀI VIẾT KHÁC :
•   66 câu thiền ngữ chấn động thế giới (rất đáng đọc) - (23/08/2016)
•   Nụ cười xuân Di Lặc - (24/02/2016)
•   10 LỜI NHẮN NHỦ BẢN THÂN TRONG NHỮNG LÚC KHÓ KHĂN - (24/10/2013)
•   Cảm niệm Vu Lan. - (24/08/2013)
•   Con nhền nhện - (04/08/2013)
•   Dòng suối yêu thương - (27/08/2012)
•   Người thân yêu ! - (21/08/2012)
•   Bến đỗ bình yên - (16/08/2012)
•   Lạy Phật Quan Âm - (13/08/2012)
•   Vượt lên tất cả - (12/07/2012)

  
CÁC BÀI VIẾT KHÁC :