Vu Lan Trong Tim Con: Nhớ Cha Mẹ Nhưng Con Không Khóc Đâu

Thứ năm, 01/08/2019, 09:42 GMT+7

Một mùa Vu Lan nữa lại về, những cánh hoa tâm bắt đầu đua nhau rộ nở. Mùa đã làm thổn thức bao trái tim của người con Phật, mùa báo ân báo hiếu của đạo làm con. Hôm nay con ngồi đây viết cho mẹ cha đôi dòng tâm tưởng. Trong bầu không khí của mùa vu lan báo hiếu, ai ai cũng tưởng nhớ về 2 đấng sinh thành để tri ân và nói lời yêu thương, con hướng lòng nhớ về mẹ cha. Đong đầy cảm xúc của người con xa nhà, con viết lên đây với tất cả tâm tình của người con xa quê.

Chiều nhung nhớ mây buồn giăng mắt

Vọng quê nghèo ruột thắt từng cơn

Thương về bóng mẹ cô đơn

Chiều chiều tựa cửa mong con mỏi mòn

Cánh cò cõng nắng qua sông

Chở luôn nước mắt cay nồng của cha

Cha là một dãi ngân hà

Con là giọt nước sinh ra từ nguồn

Con xa mẹ một đời thương nhớ

Bóng mẹ già, mình hạc xương mai

Ngày qua tháng rộng, năm dài

Mong con mẹ, những u hoài

Quê nghèo mưa nắng trào tuôn

Câu thơ cha dệt từ muôn thăng trầm

Thương con cha ráng sức ngâm

Khổ đau hạnh phúc nảy mầm thành hoa.

Mẹ ơi, mùa Vu lan báo hiếu luôn đưa từng người chúng con trở về với cội nguồn, về với đấng bậc sinh thành. Nếu như con xa nhà, xa cha mẹ để bước vào đời, rồi vòng xoáy cuộc đời khiến con chẳng thể chu toàn phận làm con, thì giây phút này, con dừng lại để nhắc nhớ mình có nguồn cội, có mẹ cha. Mẹ cha luôn là nơi yên bình để chúng con lớn lên và tìm về. Bởi lẽ, “ mẹ ơi thế giới mênh mông, mênh mông không bằng nhà mình, mẹ nhỉ!”

Chắc là mẹ chưa từng nghe bài hát “Nơi Ấy Con Tìm Về” hay “Nhật ký của Mẹ”, vì mẹ không dùng Internet, cũng chẳng rành công nghệ như tuổi trẻ tụi con bây giờ. Dẫu sao khi nghe bài này, con đã nghẹn ngào vì hình bóng của mẹ cha thấp thoáng trong từng lời ca, tiếng nhạc. Mẹ nhớ hoài ngày con cất tiếng khóc chào đời, chắc chắn là ngày cha mẹ hạnh phúc dâng trào. Với tình yêu thương của cha và lời ru ngọt ngào của mẹ, con đã lớn lên từng ngày. Rồi nghiệt ngã của thời gian sẽ lấy đi tuổi thanh xuân của mẹ, bào mòn sức lực của cha.

Mẹ ơi mẹ có biết không, đã từ lâu con luôn ghi khắc lời răn dạy: “Hãy hiếu kính cha mẹ!”. Nhưng với tính tình ương ngạnh, ngỗ nghịch và bốc đồng, nhiều khi con đã làm nỗi chất chồng để cho mẹ cha phải lo lắng. Con còn nhớ có lần con gắt gỏng, bực tức vì mẹ cứ lặp đi lặp lại: “Con phải đi học, không được ham chơi; con phải làm điều này, không được làm điều kia!” Lúc ấy con cho mẹ là người cổ hủ, giáo điều và quê mùa. Rồi “cảm xúc con nít” của con cũng qua đi; lời mẹ dặn ngày nào vẫn đọng lại trong tim để giúp con từng ngày lớn khôn. Hóa ra, lời mẹ dạy không từ chương, không hoa mỹ, nhưng xuất phát từ đáy lòng hiền mẫu. Với mẹ cha, con mình được hạnh phúc bình an là thỏa lòng mong ước rồi, phải không mẹ?!

Mẹ ơi! Con nguyện ước sẽ không bao giờ quên tình yêu thương mẹ cha đã dành cho con. Là người con, chúng con nghi lòng tạc dạ ân nghĩa cao vời ấy của mẹ cha. Mẹ yên tâm, con nhất định nhớ để trọn đạo nghĩa làm con! Từng ngày với lòng hiếu thảo của mình, con hy vọng sẽ xua đi nỗi nhọc nhằn trong đời của mẹ cha. Bởi con biết rằng đoạn đường phía trước còn nhiều chông gai, lắm gian nan có thể khiến con ngã quỵ. Nhưng con hạnh phúc vì con biết rằng nơi nhà mình luôn là nơi bình yên, luôn có mẹ cha chờ con tìm về. Chắc mẹ vẫn mong chờ, cha vẫn ngóng trông đứa con sống ở phương trời xa xôi!

Con vui vì cha mẹ vẫn khỏe mạnh; con hạnh phúc vì cha mẹ vẫn bình an. Con chung chia nỗi buồn với những ai không còn cha, vắng bóng mẹ. Để mùa Vu lan năm nay, con gửi đến mẹ cha lời cầu chúc tốt đẹp nhất, gửi những đóa hoa hồng để chung chia niềm vui với cha mẹ trong ngày báo hiếu. Con hằng tha thiết cầu xin Đức Phật ban cho cha mẹ thật nhiều sức khỏe. Hy vọng mẹ cha sẽ vui vì đứa con xa nhà luôn ghi khắc hình dáng mẹ cha, nhớ về hình bóng quê nhà. Nơi ấy, lúc nào con cũng nhận được sự an bình, tươi cười và hạnh phúc chứa chan, mẹ nhỉ! “đêm đêm con ngước lên trời, cầu cho cha mẹ sống đời với con”

Con của mẹ. Hiền Trang

Tag :